Về Bằng Thắp Sáng

Tôi không đến đây để làm thầy của ai. Tôi chỉ kể lại con đường mình đã đi qua.

Tôi là Bằng. Có người gọi tôi là Bằng Thắp Sáng. Cái tên ấy với tôi không phải để nói rằng mình sáng hơn ai, mà là để tự nhắc mình: trước khi muốn soi sáng điều gì cho người khác, mình cần học cách thắp lại ánh sáng bên trong mình trước.

Tôi viết, chia sẻ và trò chuyện từ những điều mình đã thật sự đi qua: những năm tháng chênh vênh, những lựa chọn nhiều va vấp, những lần tưởng mình đang đi rất xa nhưng thật ra chỉ đang chạy khỏi chính mình.

Bằng Thắp Sáng cầm một nguồn sáng nhỏ
Người kể chuyện an vui Thắp sáng trước hết là một lời nhắc dành cho chính mình.

Một chút về cái tên Bằng Thắp Sáng

Tôi không xem “thắp sáng” là một điều gì lớn lao. Với tôi, đôi khi thắp sáng chỉ là một khoảnh khắc rất nhỏ: mình dừng lại trước khi phản ứng, mình nhìn vào tâm mình trước khi trách người khác, mình thở sâu hơn một chút trước khi nói ra một lời có thể làm tổn thương ai đó.

Có những ngày ánh sáng ấy rất rõ. Cũng có những ngày nó yếu, nhỏ, gần như bị che khuất bởi nóng nảy, sợ hãi, tham cầu hay mệt mỏi. Nhưng chỉ cần còn nhớ quay về, còn biết nhìn lại, tôi tin trong mỗi người vẫn có một điểm sáng có thể được nuôi dưỡng.

Một đoạn đường đã đi qua

Câu chuyện cá nhân

Tôi từng đi qua những năm tháng rất vội

Có một thời gian, tôi sống với rất nhiều mong cầu. Mong được tự do. Mong được công nhận. Mong được sống khác đi. Mong chứng minh rằng lựa chọn của mình là đúng.

Tôi từng có cơ hội đi theo một con đường ổn định, được gia đình kỳ vọng. Nhưng bên trong tôi khi ấy có nhiều phản kháng. Tôi muốn tự chọn, muốn tự đi, muốn tự vẽ ra đời sống của mình. Tôi đã rời khỏi con đường ấy, bước vào những trải nghiệm mới với nhiều háo hức, nhưng cũng nhiều lạc hướng.

Mình tưởng mình đang đi tìm tự do, nhưng có khi chỉ đang chạy khỏi sự bất an.

Khi bắt đầu học cách nhìn lại

Có một giai đoạn, tôi nhìn lại và thấy trong mình có nhiều thứ không đẹp: sự nóng nảy, lòng tham, sự đố kỵ, cái tôi, nỗi sợ bị xem thường, nỗi sợ không có tương lai.

Trước đây, tôi có thể đổ lỗi cho hoàn cảnh. Nhưng càng thực hành quan sát thân tâm, tôi càng thấy mọi sự bắt đầu từ cách mình nhìn, cách mình phản ứng, và cách mình nuôi dưỡng những hạt giống trong tâm.

Phật học đến với tôi như một cánh cửa. Không ồn ào. Không ép buộc. Không phải để tôi trở thành một người đặc biệt hơn ai. Chỉ là mỗi ngày, tôi học cách chú tâm hơn một chút, buông xả hơn một chút, thành thật hơn một chút với chính mình.

Tôi chia sẻ điều gì ở đây?

Những câu chuyện rất đời thường, nhưng luôn có một lớp sâu hơn để nhìn lại.

Tôi không viết giáo án, công thức hay lời khuyên áp đặt. Tôi chỉ kể lại những câu chuyện về game, lựa chọn, thân thể, gia đình, lắng nghe, sợ hãi, cái tôi và cách học sống nhẹ hơn.

Tâm mình đang vận hành như thế nào?

Mình đang hành động vì thương, vì sợ, vì tham hay vì muốn chứng minh?

Mình đang thật sự lắng nghe người kia, hay chỉ muốn người kia làm theo ý mình?

Điều mình chọn là điều mình thích, điều người khác khen là tốt, hay điều thật sự phù hợp?

Mình có đang tạo thêm khổ đau cho mình và người khác không?

Dành cho ai?

Những người cần một khoảng lặng để nghe lại chính mình.

Cha mẹ

Những người đang thương con, nhưng đôi khi càng lo lại càng kiểm soát, càng muốn gần con lại càng thấy xa con hơn.

Người trẻ

Những người đang chênh vênh, chưa gọi tên được điều mình thật sự muốn, hoặc thấy mình đang lạc giữa nhiều lựa chọn.

Người muốn sống chậm

Những ai muốn dừng lại một chút để thấy rõ mình đang đi đâu, vì sao mình đi, và mình đang mang theo tâm thế nào.

Lắng nghe và thấu hiểu

Điều tôi tin

Khi bên trong có phương châm sống, một hơi thở tỉnh thức cũng có thể mở ra một lối về.

Rất nhiều khổ đau trong gia đình không bắt đầu từ việc thiếu thương, mà bắt đầu từ việc thương nhưng không biết cách lắng nghe.

Một người trẻ không phải lúc nào cũng lười, hư hay vô trách nhiệm. Đôi khi người ấy chỉ đang không biết diễn đạt điều đang diễn ra bên trong mình.

Cha mẹ không cần trở thành người hoàn hảo mới có thể đồng hành với con. Nhưng cha mẹ cần đủ thành thật để nhìn lại cách mình đang thương con.

Mỗi người đều có một con đường. Có người cần đi rất xa mới chịu quay về. Có người chỉ cần một lời nhắc đúng lúc là đã có thể dừng lại.

Tôi vẫn đang học

Tôi không viết những điều này từ một nơi đã hoàn hảo.

Tôi vẫn có lúc vội. Vẫn có lúc sân. Vẫn có lúc chưa đủ sáng suốt. Nhưng có lẽ chính vì vậy mà tôi muốn kể. Vì nếu chỉ đợi đến khi mình hoàn hảo mới chia sẻ, có thể tôi sẽ không bao giờ bắt đầu.

Hãy xem nơi này như một hiên nhà nhỏ. Bạn có thể ghé vào, đọc chậm, ngồi lại một chút, rồi mang theo điều gì đó phù hợp với hành trình riêng của mình.

Thương mà biết lắng ngheNhìn lại trước khi phản ứngSống chậm để thấy rõ hơnKể chuyện thay vì áp đặt

Lời mời

Đọc sâu hơn, hoặc bắt đầu bằng một cuộc trò chuyện đủ chậm.

Nếu bạn muốn đọc sâu hơn, ebook “Đừng nhầm lẫn giữa ‘giảng dạy’ và ‘chia sẻ kinh nghiệm sống’” là những trạm dừng chân tôi đã gom lại. Nếu bạn cần một người lắng nghe và cùng soi chiếu vấn đề hiện tại, bạn có thể kết nối với tôi qua Zalo.

Bìa ebook Đừng nhầm lẫn giữa "giảng dạy" và "chia sẻ kinh nghiệm sống"