Khi ta muốn ai đó thay đổi, nhất là muốn con mình thay đổi, ta thường nghĩ đến điều mình muốn trước: muốn con học hơn, vận động hơn, rời điện thoại ra, sống kỷ luật hơn. Nhưng ít khi ta dừng lại để nhìn: lúc mình nói ra điều đó, tâm mình đang như thế nào?
Một lời nhắc xuất phát từ thương yêu sẽ có năng lượng khác với một lời nhắc xuất phát từ sợ hãi. Một lời mời gọi sẽ khác với một sự kéo lôi. Một người lớn bình an sẽ tạo ra sức hút khác với một người lớn đang căng thẳng, nóng ruột và muốn kiểm soát.
Tôi từng thấy trong mình có những lúc muốn người khác làm điều tốt, nhưng tâm ý bên trong lại không trong. Có sự mong cầu, có sự khó chịu, có cảm giác "tôi đúng, bạn phải nghe". Khi đó, dù lời mình nói có vẻ đúng, người nghe vẫn cảm thấy nặng.
Trước khi muốn con bước ra khỏi điều con đang mê đắm, có lẽ cha mẹ cần trở thành một nơi đủ an toàn để con muốn bước về. Trước khi muốn ai đó chăm sóc thân thể tốt hơn, sống lành mạnh hơn, ta cần nhìn lại cách mình đang có mặt: mình đang truyền cảm hứng hay đang tạo áp lực?
Tâm ý trong sáng không có nghĩa là buông xuôi. Nó là sự rõ ràng nhưng không thô bạo, kiên nhẫn nhưng không yếu đuối, thương yêu nhưng không biến thương yêu thành điều kiện.
Một vài khoảnh khắc đi cùng câu chuyện này
Lời mời
Nếu bạn muốn có một cuộc trò chuyện riêng về cách kết nối với con mà không làm con phòng thủ thêm, bạn có thể nhắn Zalo để tham vấn 1-1.